About Me

Weblog

Thursday, July 10, 2008

  • rolling down

    Nó cứ ngẩn ngơ về mọi thứ xung quanh nó, trong lòng nó như có một ngọn lửa âm ỉ đang cháy suốt bên trong , vừa đi bộ về nhà nó chợt nhận ra...nó quên...một lời với anh. Nó tự nhủ nhưng đã quá muộn để nói với anh rồi, nó không dám tiễn anh đi, nó cũng không gặp anh trước khi đi, nó cũng chưa từng nói một lời “yêu” anh nhưng nó biết trong tim nó yêu anh rất nhiều.

    Cái ngày anh về nó chỉ mong gặp anh thật nhiều thật nhiều, đi dạo với a tập thể dục với a, nghe những bản nhạc nhẹ nhàng đã được nó chọn lọc từ rất lâu và được nấu cho anh món canh nó nấu, nó ít khi phải vào bếp nhưng mỗi món nó nấu là cả một niềm thích thú, nó sẽ cống hiến hết mình để tạo ra một bữa ăn thật ngon cho anh....nó hồi hộp rất nhiều cho cái ngày đấy, ngày nó và anh đuợc gặp nhau, không đêm nào nó không trằn trọc suy nghĩ và thậm trí cười một mình để tưởng tượng ra những hoàn cảnh gặp gỡ đáng yêu của anh và nó. Vài tháng chờ đợi của nó dường như đến thật là nhanh vì anh ở xa nhưng không có nghĩa là trái tim hai người không gần nhau, dường như trái tim anh đặt rất gần nơi nó, nó luôn dành cho anh một chỗ trống trên chiếc giường rộng dãi và mênh mông của nó, mỗi tối nó thường đặt tay vuốt ve thật nhẹ nhàng nên khoảng trống đặc biệt mà nó dành riêng cho anh rồi nó nhắm mắt lại nhún nhẩy từng ngón tay êm ái lên trái tim đang đập rộn rã của nó. Từng nhịp đập, từng hơi thở mạnh mẽ của niềm tin và hạnh phúc đưa những bước chân của nó vào một nơi thật đẹp đẽ và kỳ diệu nó bước vào một thế giới đầy ánh nắng ở nơi đâu cũng có những bông hoa nhiều màu sắc và những nàng tiên đang cất lên những giai điệu du dương nó chẳng có gì sợ sệt với nơi lạ lẫm này, nó tự tin bình thản bước đi trong con đường bé nhỏ và cũng thật an toàn. Nó giống như một công chúa bé nhỏ mặc chiếc váy trắng xòe đáng yêu đang nhẹ nhàng lướt qua cơn gió mang hương vị ngọt ngào của tình yêu mà anh mang đến rồi nó thấy anh đang chờ nó ở một chiếc xích đu màu trắng được dăng đầy hoa, anh mặc một bộ vest lịch sự giang rộng bàn tay ôm nó vào lòng, nó ước gì nó ở trong bàn tay ấm áp này mãi mãi và được hôn lên môn anh vuốt nhẹ từng mớ tóc đen nhánh và ương bướng rồi nó mê mẩn thiếp đi từ lúc nào không biết. Hôm nay quả là một ngày mệt mỏi với nó vì trời Hà Nội nóng bức và oi ả lắm, nó ngủ say như bị một ai đó hôn mê vậy, dù nó rất buồn ngủ nhưng mỗi khi nó nghe tiếng chuông điện thoại vào nửa đêm là nó bật dậy tỉnh ngủ luôn vì nó biết chính xác cuộc gọi này từ đâu và của ai, người nó mong nhớ suốt cả ngày, nó chờ anh gọi mãi và anh đã gọi rồi đây nó bừng lên hạnh phúc và sung sướng khi nghe thấy tiếng anh.

    -Alo

    -Anh àh?

    -Ngọc đang ngủ à? Anh có đánh thức ngọc không. Bé mít đang làm gì đấy?

    - Không không em chưa ngủ e đang nằm nghỉ thôi....

    (Anh cứ dịu dàng và đáng yêu như thế, không bgiờ em hết yêu anh đến cho tận bây giờ em mãi luôn nhớ đến a và giọng nói của anh, đôi khi em không kìm hãm được cơn sóng cảm xúc tràn về trong đêm tối em khóc vì thương và anh nhớ anh vô cùng ).

    Cuộc tãn gẫu của anh và nó cũng sớm kết thúc thôi, anh và nó ngốn hết 3 cái card điện thoại đường dài rồi, vả lại cũng đã hơn 3h sáng rồi nó phải ngủ thôi, mỗi lần kết thúc nói chuyện với anh thật sự nó lại hăng say với ngày mai lắm, nó tràn đầy sinh lực và sức chờ đợi của nó cao vọt lên đến mức khó hiểu dù nó không phải người giỏi cho việc chờ đợi.

    Mỗi sáng, nó lại trỏ về vị trí của một người học sinh sắp cặp đến trường, nó cứ mộng mơ về anh mãi chẳng để ý gì đến những sự việc xung quanh nó, chẳng có gì kỳ lạ khi tất cả các bạn của nó thậm chí đến đứa bạn thân nhất cũng nói nó là “lạnh lùng và hời hợt”. Đôi lúc nó cũng thấy sợ chính nó, nó là con người của sự sợ hãi mà nó không thể nói ra nên nó quyết định nó phải mạnh mẽ hơn vì không ai biết trái tim nó đã bị tổn thương rất nhiều.

    Nó kín đáo, giấu cuộc tình của anh và nó vào trong tim chỉ để lộ ra với hàng tỷ nụ cười hạnh phúc chưa từng có. Nó kiên nhẫn chờ đợi cùng anh, rồi cũng đến ngày anh về nó vui lắm nhưng dường như có một điều gì đấy kéo mong ước được đi đón anh của nó, nó cảm thấy một điều chẳg lành sẽ đến với nó, nó đôi lúc cứ như bà già, nó cho nó được tự ý nghĩ là giác quan thứ 6 của nó khá nhạy bén hơn so với mọi người, nó như được người ông đã mất phù hộ cho nó, ông luôn báo trứoc cho nó mọi chuyện xấu có thể sẽ xảy đến với nó. Anh về được 4 tuần rồi, ba tuần biệt tăm, không một cú điện thoại hay 1 cái mess, nó bật nick yahoo nhưng invisible nó cũng chẳng thấy nick a sáng. Nó là người chấp nhận mọi việc một cách dễ dàng dù sự việc có tồi tệ đến thế nào nó cũng sẽ chẳng bgiờ yếu đuối, chịu rơi một giọt nước mắt nào hết, vì nước mắt rơi nó cho đó là một việc thật sự rất tồi tề và đáng khinh, nó và những suy nghĩ tuổi mười bẩy thật buồn cười. Nó đúng là trẻ con thật đấy, sau ba tuần có thể anh và người yêu cũ quay lại với nhau, nó đã nghe qua một ít về người yêu cũ của anh, nó chẳng tức chẳng suy nghĩ nhiều về họ nó vẫn lại tiếp tục sống những ngày tiếp theo chẳng lo lắng, chẳng hồi hộp hay suy tư và tưởng tượng nữa...........nó cứ ngủ hoài, nó mong sao cho có một người nào đó kéo nó đi sâu vào giấc ngủ mãi để mỗi tối nó khỏi phải ôn lại những hình ảnh đẹp đẽ xưa kia trong tâm trí.

    Một buổi tối nó đang lăn lóc, quay ngang quay ngửa, nửa tỉnh nửa mơ đột nhiên nó nghe thấy tiếng chuông Đt quen thuộc nó nhấc lên nói một hồi nó hỏi thăm ngày hôm nay của anh ra sao, dạo này anh sao thế, không thấy liên lạc với nó ....nó chờ câu trả lời một lúc điện thoại vẫn im ắng rồi nó nhìn vào màn hình, thật không thể tin nổi chẳng có cuộc gọi nào cả đành lòng nó lại nằm thiếp đi trong sự cố gắng hết mình truy tìm giấc ngủ ngàn vàng. Sáng đã 10 giờ hơn rồi, mắt nó cuồng thâm lên như bị một nữ võ sĩ quyền anh hạ gục cách đây mấy tuần rồi vậy, gió ngoài trời hôm nay thổii mạnh lắm, ngoài cửa sổ tiếng gió rít luồn qua những khẽ lá kêu xào xạc bằng một thứ tiếng kêu rợn người lẫn với tiếng một chú mèo mướp kêu thảm thiết cạnh bên hiên nhà nó, chắc có lẽ người chủ của nó đã khóa trái của lại rồi đi làm ngay khôg biết sự hiện diện diện có mặt của chú mèo đáng thươg này, cũng giống như mọi ngày vậy. Gió cuốn bụi mù bật tung cả một cái mái tôn của nhà hàng xóm lên, bất chợt tiếng điện thoại của một số lạ reo lên,nó bị giật mình và bực tức khi nó phải mệt mỏi duỗi chân duỗi tay đi tìm con dế bị quăng quật khắp nơi trên chiếc giường rộng bát ngát không thừa một khoảng trống bé tý nào cả. Chiếc giường của nó như một chiến trường toàn những gấu bông, quần áo và cuốn sổ nhật ký hàng ngày nó luôn viết cộng thêm vài quyển truyện yêu thích của nó sau một đêm cố chợp mắt. Chiếc dế nằm sâu dưới chăn ở cuối giường, các cơ tay của nó vì phải hoạt động dưới sự điều khiển chủa chí óc không muốn chút nào nên nó thấy mình sẽ phát ra những âm thanh ngao ngán chẳng khác gì chú mèo đang run rẩy ở ngoài kia khi nghe điện thoại mất.

    -Alo, ai đấy ạ?

    -Ngọc à, a đây chiều ngọc rỗi không mình đi xem phim?

    - Dạ vâng.

    Câu trả lời cho những hành động biệt tăm đây, đáng nhẽ ra nó phải tức tối, hằn học chứ, thế này thực quá nhẹ nhàng, nó chẳng bgiờ tỏ ra tức tối với bất kì người con trai nào cả, có chuyện gì với nó rồi vậy, trí não nó bị tẩy những cái cảm giác gọi là ghen tức rồi hay sao? Nó phải thể hiện mình cáu đi chứ, các bạn nó nói đúng về nó ư?

    Buổi chiều, hết mưa hết gió bão hết những nghi vấn trong lòng, nó gạt bỏ mọi sự sang một bên, đi đi chơi vui vẻ với a, anh chia sẻ cho nó những đồng tiền cổ Canada rồi ngày hôm sau anh tặng nó một chiếc nhẫn của bà ngoại anh tặng cho anh, rồi những buổi chiều khác nó chốn đi chơi với a đi ăn rồi đi xem phim, nó và anh trao nhau nụ hôn thắm thiết khi xem phim hành động và phim hài, nó và anh mải miết bên nhau cuộn chặt lại không rời, vòng tay nó dù bé nhưng cũng đủ ôm hết vòng eo của anh, nó hay trêu anh là cơn nhợn béo dễ thương nhất của nó, nó thích cảm giác khi ngịch bụng của anh và ngịch tóc anh, ở bên anh nó thấy an tâm và cực kì bình yên. Một buổi chiều tà nắng dịu nhẹ trên khắp phố phường Hà Nội, cơn gió nhẹ từ hồ Gươm thổi nhẹ, mơn trớn lùa sâu vào mái tóc dài của nó đem theo làn hương nứoc trong mát từ nước hồ phảng phất đem theo cả mùi từ anh quyện lẫn thứ nước hoa ngọt ngào nồng nàn của Burrbery Brit nó đang dùng, tất cả những mùi thơm đấy đặc trưng của niềm khao khát hạnh phúc, một hạnh phúc giản đơn ngọt ngào êm dịu đến với nó. Bàn tay búp măng trắng nõn của nó lùa sâu vào thân thể anh, nó hôn anh từ sau và khẽ cắn nhẹ nên bờ vai chắc chắn và bình yên của anh, nó làm a giật mình khi đang tập chung nhìn đường hoặc chắc hẳn a đang suy tư gì đấy, anh quay ra và làm nó bối rối khi ánh mắt anh và nó chạm vào nhau. Anh quay đi thôi không nhìn mắt nó nữa, anh nói anh “xin lỗi” sau sự im lặng và cho qua mọi chuyện của nó, nó ngạc nhiên và không tỏ ra trong lời nói của mình, nó lắng nghe và nó biết là nó đóan đúng, rằng anh và chị người yêu cũ đã gặp nhau trong 4 tuần đấy, nó chẳng quan tâm trong 4 tuần anh và chị ý làm những gì, điều nó quan tâm bgiờ là anh là quyết định của anh, nó nuốt từng câu nói của anh vào trong tâm trí nó, đầu óc nó đang chuẩn bị cho việc sẽ phải diễn dịch từng ý nghĩa trong lời nói của anh. Nó lại im lặng khi nghe a nói xong rồi anh đặt tay lên tay nó và nói “ mọi chuyện đã giải quyết xong, bgiờ anh Linh chỉ nghĩ tới Ngọc thôi”, trong đầu nó thầm nghĩ ừm được vậy thì tốt quá, anh vẫn là con trai mà em sẽ nghe anh và em không tin ai đâu......Từng ngày trôi qua nó và anh vẫn đi chơi vẫn có những kỉ niệm đối với nó là vô vàn hạnh phúc nó cảm thấy hài lòng với cuộc sống của nó nhưng những suy tư trong lòng nó không thể trối bỏ sự thật là nó biết nó không đem đến được nhiều thứ cho anh, ngay cả câu nói nó yêu anh cũng chẳng nói được, a trách nó chẳng còn quan tâm đến anh như trước nữa nó dành nhiều thời gian cho bạn bè quá mà thực chất bạn bè còn chê nó lạnh nhạt, ngoài đi với anh nó toàn ở nhà đôi lúc con bạn thân nhất rủ nó đi nó mới đi. Nó không biết từ khi nào nó và a bị một bức tường vô hình ngăn cản, gần đến ngày anh đi xa nó, làm sao nó có thể biết đó cũng sẽ là ngày anh và nó sẽ xa nhau thật sự xa nhau mãi mãi vì trái tim anh sẽ mãi không kề sát đến với nó như lúc ban đầu nữa mà sẽ ở gần trái tim một người khác, không giành cho nó. Anh là điều tốt đẹp nhất với nó, nó đã đẩy anh ra xa, lúc anh cần nó nhất là lúc nó trốn chạy anh như một kẻ hèn yếu, nó yêu anh nhưng nó không thể và khong dám nói trái tim của anh và nó là của nhau, cùng chung nhịp đập trái tim, nó mạnh mẽ thế để làm gì, mạnh mẽ để nói những điều cay đắng với anh ư? Cái tôi của nó cao hơn cả vũ trụ nó đau buồn vì mất mát vì những người xung quanh gần bỏ xa nó như con bạn thân của nó, nó phải mất một thời gian rất lâu mới nhận ra điều đấy, không phải chính nó tự nhận ra mà vì một người khác, một người nó khinh bỉ và thương hại hết sức. Nó cảm thấy ghê tởm với người con trai ấy, nó bị dày xéo lương tâm, trí não nó phải căng thẳng khi phải giải quyết những rắc rối do chính nó tạo ra. Nó nhận ra thật nhiều sau những thất bại, nó tin vào nhân quả, có một điều chắc chắn rằng nó sẽ không bao giờ muốn làm tổn thương bất ai, sau này và mãi mãi.

    Nó tự coi nó là nó mạnh mẽ đến điên cuồng sau khi nó vượt qua được những nỗi đau kinh khủng đấy. Mỗi nỗi đau tưởng chừng như nhỏ bé nhưng chúng sẽ tấn công vào chỗ không thể nào ngờ được trong trái tim nó, mọi người biết nó đau nhiều lắm, nó thản nhiên mở một nụ cười và luôn nói" Yên tâm đi, buồn mãi sao được, nó chẳng đáng để tao buồn, tao quên nhanh lắm, quên từ lâu lắm rồi" nó cố tỏ ra như thế để mọi người không bị sự buồn chán của nó bao phủ nên tâm trí nhưng trước khi đi ngủ rồi làm mọi thứ có bao giờ nó không nghĩ đến điều đó đâu, nỗi đau dường như đã quen thuộc với nó rồi. Nó giết thời gian bằng cách online, nghe nhạc bất chợt nó thấy mắt mình ươn ướt, nó ngẩng cao đầu nhìn lên trần nhà, bờ môi nó cảm thấy mặn mặn và khô đắng khi nhìn thấy nick anh sáng, tim nó bắt đầu đập rộn ràng, bàn tay nó đi tìm những nút ân trên bàn phím để được nói chuyện với anh, đến với anh bằng ngôn từ theo nó cảm nhận . Ôi! giá mà anh ở bên nó thật sự, chưa bao giờ nó mong anh ở bên nó như thế, nó khao khát được có anh bên mình được anh yêu thương như ngày nào, làn sóng ký ức lại tràn về, nó cảm thấy nó ngu ngốc khi rời xa anh như thế, đã có lúc nó muốn xé nát những bức hình anh và nó chụp chung với nhau, đã có lúc nó muốn gào lên, gào và khóc thật to để lấn áp được những nỗi đau đang hành hạ nó nhưng nó chỉ dám thút thít trong căn phòng nhỏ bé và bật nhạc thật to, nó chỉ ôm bức ảnh vào trong lòng nó, nó đi tìm sự giải thoát bằng cách tìm đến rượu đến thuốc lá đến những buổi tối muộn màng mất thời gian trên nhũng quán bar đông người nhưng cứ hễ mở miệng ra là sặc mùi khói thuốc và tiền bạc, nó thấy chán nản bản thân nó cái cách nó quên mọi chuyện, việc đó cũng chẳng kéo dài được bao lâu nó thấy không còn hiệu quả nữa và nó không muốn con người của nó sẽ biến thành một người khác. Nó và anh nói chuyện nó cảm thấy cách nó nói còn lạnh giá và hời hợt hơn cái cách nó đối sử với anh ngày xưa, nó đau đớn tộn cùng trong tim, nó trách bản thân nó vì đã làm thế với anh và bây giờ nó đang phải chịu những hậu quả. Còn anh thì vẫn luôn nhẹ nhàng và ân cần với nó, giờ đây anh coi nó như một đứa em gái, nó còn chẳng biết mình có hài lòng với chức vị mới này hay không, nhưng nó đã âm thầm lặng lẽ coi nó là như thế, anh đã quyết định rồi mà..........

Wednesday, June 18, 2008

  • I wont cried

    Có ai biết bài Buồn ơi chào mi- bằng kiều  !!?!?!?!?



    oy ơi ngông cuồng và điên rồ mệt mỏi và thất bại :-q giá mà có cái gì để đập phá thay bằng mấy cách giải khuây ngu ngốc của mình ^:)^ giảm mje nó kg còn mõi 42 kg cứu'''''    cố ...cố ...lên...lúc nào cũng thế ......sao mà ông trời bất côngggggggg .....bất công quá. Ai có chỗ nào bói hay chỉ cho tớ   =)  thật đấy đi bói để cảm thấy khá hơn, nghe chuyện tương lai của mình có lẽ cảm thấy dễ chịu hơn mà còn cố và phấn đấu, chứ chắc gặp toàn những thành phần củ hành củ chuối+ thần kinh có vẫn đề mãi b' cũng  chết ngáp chết trẻ mất .
    P/s:Bạn tớ nó viết một bài về Tears
    lets enjoy it!!

    Băng:

    -Xin chào! Tớ là băng giá. Chẳng biết tớ đã sinh ra từ bao giờ, chỉ nhớ rằng tớ đã ở đây lâu, lâu lắm rồi. Tớ ở đây để bao bọc, ôm ấp và che chở cho một vật màu đỏ, nguội lạnh và chai sạn. Tớ cũng ko biết rằng nó gọi là gì nữa, chỉ biết nó đang ngủ, ngủ rất say. Nhưng có vẻ như có gì đang thay đổi. Tớ cảm thấy nó ấm dần lên và bắt đầu cựa mình. Hình như nó đang thức dậy. Khoan đã! ẤM?! Vậy là…tớ đang tan chảy sao? Thôi cũng được. Tớ sinh ra là để bảo vệ nó trong giấc ngủ. Bây giờ nó đã dần thức dậy, nghĩa là ý nghĩa cho sự tồn tại của tớ đã chẳng còn, và khi nó chuyển mình, những cạnh sắc của tớ sẽ làm đau nó. Tớ sẽ tan ra thành nước.

    Nước:

    -Chào bạn! Tớ là nước, thứ nước trong veo thanh khiết. Tớ cũng ko rõ tớ từ đâu sinh ra. Điều đầu tiên tớ ý thức được là tớ đang chảy trên một thứ màu đỏ, xước xát và không ngừng run rẩy. Tớ không rõ nó là gì, nhưng tớ biết màu đỏ đang khô lại từ những vết xước trên nó là máu. Cùng là chất lỏng mà! Ôi! Tớ đang bị hút dần vào qua những vết trày xước ấy. Và tớ hòa vào máu, người anh em của tớ. Tớ bị cuốn đi qua những con đường hình ống dài. Tớ cứ đi tới khi tớ thấy hai vật hình cầu, màu trắng, vằn đỏ máu và có vẽ trên đó một hình tròn màu đen, sâu thẳm và có gì buồn bã. Ở đó tớ gặp muối.Muối nói hai vật đó gọi là “đôi mắt”.

    Muối:

    -Tớ là muối, là những mặn nồng của cuộc sống. Tớ hình thành từ tất cả, những âm thanh trong vắt nghe được qua tai, những điều giản dị đầy ý nghĩa nhìn thấy qua đôi mắt, hay vị ngọt dịu trên đầu lưỡi, khóe môi. Tớ hòa theo máu đi khắp nơi, nuôi dưỡng mọi giác quan và học hỏi đủ điều. Và một điều chắc chắn, mọi con đường đều dẫn tớ quay lại trái tim, sâu trong quả tim tưởng chừng nguội lạnh kia. Rồi một ngày, tớ thấy ra trái tim cựa mình và run lên. Tớ đã đánh thức nó dậy, và bây giờ tớ đang làm đau nó. vậy tớ sẽ theo máu đi. Tớ tới tai, đôi tai nhắc đi nhắc lại vài câu nói phũ phàng. Tớ đi qua khóe môi, khóe môi khô đắng. Và bây giờ tớ thấy đôi mắt, một đôi mắt đỏ hoe. Con tim bị tổn thương đã thay đổi tất cả, hay ngược lại.Tớ nói với nước, bạn mới quen về tất cả những điều tớ khám phá trong suốt những ngày theo máu ngao du. Tớ nói với nước về chuyện tớ và nước được sinh ra ra sao, và bọn tớ quyết định phải bảo vệ nơi này, nơi bọn tớ đã hình thành. Bọn tớ tan vào nhau, và trở thành nước mắt.

    Nước mắt:

    -Tớ là nước mắt. Tớ mang cái trong vắt của nước, sự mặn nồng của muối và mong muốn bảo vệ của cả hai. Tớ theo khóe mắt chảy ra, xoa dịu đôi mắt đỏ, thấm ướt khóe môi khô. Tiếng nức nở phát ra khi khóe môi vừa ướt át đi những âm thanh lạnh lẽo ở tai. Những mặn nồng trc kia tan vào nước mắt sẽ khiến trái tim dễ chịu hơn và dịu lại. Rồi tớ rơi..rơi xuống, tan vào đất.

    Một chút suy nghĩ, viết ra thực cũng chẳng rõ để làm gì.Mọi thứ xưa nay vẫn vậy, chẳng có gì thay đổi. Định viết thêm một chút về trái tim, nhưng có lẽ nên dừng lại ở đây. Trái tim sẽ ra sao, còn tùy thuộc ở mỗi người, chi bằng, để cho mỗi người tự tìm thấy câu trả lời trong trái tim mình.

     


Thursday, June 12, 2008

  • nowhere

    Mỗi sáng thức dậy thật sớm.........mỗi khi ánh chiều tà buông xuống...........rồi đến nửa đêm nữa.......mọi người không còn bên mình nữa ...mình và mình và  4 bức tường....thời gian lại trôi đi lặp đi lặp lại...nhưng .....đã xin lỗi rồi......thấy lòng nhẹ rồi...nhưng vẫn còn đó in sâu vào từng thớ thịt từng ngóc ngách của trái tim những nỗi đau vẫn chốn chạy...tìm nơi ẩn nấp và chốn sâu vào trong tim.... nó vẫn an toàn trong đó và sẽ đến lúc mình phải  đi tìm nó và kết liễu cái cảm giác khốn nạn này. Trust myself....open mind....never give up...keep big smile...keep running :D

Wednesday, June 11, 2008

  • love today

     du` thoi gian nay dang la quang thoi gian cuc ky kho khan doi voi minh nhung minh van luon tin tuong va hy vong. Truoc day minh khong biet uoc mo mai sau cua minh se lam gi vay ma sau chuyen nay minh da biet va minh se co gang thuc hien chung'. Ke gieo gio' at gap bao~ , cuoc doi la song phang, loi hua sinh ra de lam chu neu sinh ra de nuot loi` nhung~ nguoi nhu the' se~ gap bao" ung'. Du the nao di nua, miinh se vuot qua moi thu', minh se doi lai cong bang cho ban than vao 1 luc thich hop, cam chiu khong phai kieu song' cua minh  `. Tuoi tho minh, trai tim minh la nhug vet nut' vo hinh` nhung minh van luon tran tre sinh luc song', hang nghin` vet rach du co bi choc thung thi van co the? va" lai. Va nhung noi dau tinh than ay' minh vuot qua dc cug la nho` co' ban be` xung quanh, minh mat 1 thu quan trong nhung lai nhan dc 1 mon qua` to lon va y nghia thuc sau sac trong cuoc song'. Thoi gian se lam nguoi ngoai coi long va tam hon, nhug vet dau se~ diu nhe di va minh se song' 1 cuoc song tuoi dep va yen binh ben nhug nguoi minh than yeu, minh se luon co gang lam no y' nghia hon, va cho nhug ke co tinh` vaY" ban tam hon`` minh biet 1 dieu`" Minh song rat tot rat hp khi dc ho trao tang hoc 1 bai hoc dat gia ve cuoc song', minh k mem yeu va ngu ngoc ". Cai gi cung co cai gia cua no", minh mat nhug k co nghia la mat tat ca?. NO' van con no minh, no mot thu vo cung quy gia va khong co  cai gia nao co the tra noi cho minh. Cuoc doi no nan la 1 dieu` vo liem si, va` tan nhan hon la khi lua` tinh than` va tinh` cam cua nguoi` khac. That su*, voi nguoi` bi dien thi` se~ k quan tam cho lam', vi nguoi bt se~ chang bgio` lam` nhung dieu` doc ac nhu vay, minh se cuoi` 1 nu cuo`i tuoi roi' hehe 1 nu cuoi` hp.......yaaaa mai se la 1 ngay` moi' la 1 su khoi dau` moi'''' min`h se~ quyet' tam thi do~ DH de lam vui log bme, min`h hieu vi sao no' lam nhu the voi min`h, vi` la` choi dua` vi` la` thieu tinh cam va` khong ton trong phu nu~...no k co dc tc cua bme tu` be' minh k nen ich ky chi nghi cho noi dau rieng minh nhi?? Tam ho`n no cung~ xam' xit. hy vong mi`nh la` nguoi` cuoi cung bi no lua` nhu vay. Va hy vong tuong lai minh do~ vao ngoi truong minh mo uoc', minh se~ co gang dem lai cong bang cho nhung nguoi` phu nu~ yeu" duoi' va nhung nguoi` ngheo` kho hehe

Friday, June 06, 2008

  • lam nham getting crazyyyyyy

    I dont want to miss a good thing .Dont want to miss one smile and one kiss. Just wanna to be wit him right here right now,just wanna to hold close so feel his heart so close to mine but somethin has changed I feel ...I feel oh smlie his smile .freaky eyes .I wondering when we are  talking . I dont know where is the truth, dont know what I should to do and I meet really trouble......

shadyhays

  • Visit shadyhays's Xanga Site
    • Name: shady
    • Birthday: 1/10/1991
    • Gender: Female
    • Member Since: 1/14/2008

Weblog Archives

Don't worry - your calendar is here… to see it in action just click "Save" above and refresh the page.

About Me

Blogrings

[no blogrings]

Pulse

shadyhays has no pulse!...

Chatboard (5)

  • kenddy
    sao lai che^ xanga cua anh ??
    • Posted 3/22/2008 9:40 AM
    • by kenddy
  • kenddy
    sorry, i can't
    • Posted 3/17/2008 4:19 AM
    • by kenddy
  • shadyhays
    t anh kinh qua'
  • shadyhays
    avar vđ lắm ha ha
  • shadyhays
    hehe