Nó cứ ngẩn ngơ về mọi thứ xung quanh nó, trong lòng nó như có một ngọn lửa âm ỉ đang cháy suốt bên
trong , vừa đi bộ về nhà nó chợt nhận ra...nó quên...một lời với anh.
Nó tự nhủ nhưng đã quá muộn để nói với anh rồi, nó không dám tiễn anh
đi, nó cũng không gặp anh trước khi đi, nó cũng chưa từng nói một lời
“yêu” anh nhưng nó biết trong tim nó yêu anh rất nhiều.
Cái
ngày anh về nó chỉ mong gặp anh thật nhiều thật nhiều, đi dạo với a tập
thể dục với a, nghe những bản nhạc nhẹ nhàng đã được nó chọn lọc từ rất
lâu và được nấu cho anh món canh nó nấu, nó ít khi phải vào bếp nhưng
mỗi món nó nấu là cả một niềm thích thú, nó sẽ cống hiến hết mình để
tạo ra một bữa ăn thật ngon cho anh....nó hồi hộp rất nhiều cho cái
ngày đấy, ngày nó và anh đuợc gặp nhau, không đêm nào nó không trằn
trọc suy nghĩ và thậm trí cười một mình để tưởng tượng ra những hoàn
cảnh gặp gỡ đáng yêu của anh và nó. Vài tháng chờ đợi của nó dường như
đến thật là nhanh vì anh ở xa nhưng không có nghĩa là trái tim hai
người không gần nhau, dường như trái tim anh đặt rất gần nơi nó, nó
luôn dành cho anh một chỗ trống trên chiếc giường rộng dãi và mênh mông
của nó, mỗi tối nó thường đặt tay vuốt ve thật nhẹ nhàng nên
khoảng trống đặc biệt mà nó dành riêng cho anh rồi nó nhắm mắt lại nhún
nhẩy từng ngón tay êm ái lên trái tim đang đập rộn rã của nó. Từng nhịp
đập, từng hơi thở mạnh mẽ của niềm tin và hạnh phúc nó đưa
những bước chân của nó vào một nơi thật đẹp đẽ và kỳ diệu nó bước vào
một thế giới đầy ánh nắng ở nơi đâu cũng có những bông hoa nhiều màu
sắc và những nàng tiên đang cất lên những giai điệu du dương nó chẳng
có gì sợ sệt với nơi lạ lẫm này, nó tự tin bình thản bước đi trong con
đường bé nhỏ và cũng thật an toàn. Nó giống như một công chúa bé nhỏ
mặc chiếc váy trắng xòe đáng yêu đang nhẹ nhàng lướt qua cơn gió mang
hương vị ngọt ngào của tình yêu mà anh mang đến rồi nó thấy anh đang
chờ nó ở một chiếc xích đu màu trắng được dăng đầy hoa, anh mặc một bộ
vest lịch sự giang rộng bàn tay ôm nó vào lòng, nó ước gì nó ở trong
bàn tay ấm áp này mãi mãi và được hôn lên môn anh vuốt nhẹ từng mớ tóc
đen nhánh và ương bướng rồi nó mê mẩn thiếp đi
từ lúc nào không biết. Hôm nay quả là một ngày mệt mỏi với nó vì trời
Hà Nội nóng bức và oi ả lắm, nó ngủ say như bị một ai đó hôn mê vậy, dù
nó rất buồn ngủ nhưng mỗi khi nó nghe tiếng chuông điện thoại vào nửa
đêm là nó bật dậy tỉnh ngủ luôn vì nó biết chính
xác cuộc gọi này từ đâu và của ai, người nó mong nhớ suốt cả ngày, nó
chờ anh gọi mãi và anh đã gọi rồi đây nó bừng lên hạnh phúc và sung
sướng khi nghe thấy tiếng anh.
-Alo
-Anh àh?
-Ngọc đang ngủ à? Anh có đánh thức ngọc không. Bé mít đang làm gì đấy?
- Không không em chưa ngủ e đang nằm nghỉ thôi....
(Anh
cứ dịu dàng và đáng yêu như thế, không bgiờ em hết yêu anh đến cho tận
bây giờ em mãi luôn nhớ đến a và giọng nói của anh, đôi khi em không
kìm hãm được cơn sóng cảm xúc tràn về trong đêm tối em khóc vì thương
và anh nhớ anh vô cùng ).
Cuộc
tãn gẫu của anh và nó cũng sớm kết thúc thôi, anh và nó ngốn hết 3 cái
card điện thoại đường dài rồi, vả lại cũng đã hơn 3h sáng rồi nó phải
ngủ thôi, mỗi lần kết thúc nói chuyện với anh thật sự nó lại hăng say
với ngày mai lắm, nó tràn đầy sinh lực và sức chờ đợi của nó cao vọt
lên đến mức khó hiểu dù nó không phải người giỏi cho việc chờ đợi.
Mỗi
sáng, nó lại trỏ về vị trí của một người học sinh sắp cặp đến trường,
nó cứ mộng mơ về anh mãi chẳng để ý gì đến những sự việc xung quanh nó,
chẳng có gì kỳ lạ khi tất cả các bạn của nó thậm chí đến đứa bạn thân
nhất cũng nói nó là “lạnh lùng và hời hợt”. Đôi lúc nó cũng thấy sợ
chính nó, nó là con người của sự sợ hãi mà nó không thể nói ra nên nó quyết định nó phải mạnh mẽ hơn vì không ai biết trái tim nó đã bị tổn thương rất nhiều.
Nó
kín đáo, giấu cuộc tình của anh và nó vào trong tim chỉ để lộ ra với
hàng tỷ nụ cười hạnh phúc chưa từng có. Nó kiên nhẫn chờ đợi cùng anh,
rồi cũng đến ngày anh về nó vui lắm nhưng dường như có một điều gì đấy
kéo mong ước được đi đón anh của nó, nó cảm thấy một điều chẳg lành sẽ
đến với nó, nó đôi lúc cứ như bà già, nó cho nó được tự ý nghĩ là giác
quan thứ 6 của nó khá nhạy bén hơn so với mọi người, nó như được người
ông đã mất phù hộ cho nó, ông luôn báo trứoc cho nó mọi chuyện xấu có
thể sẽ xảy đến với nó. Anh về được 4 tuần rồi, ba tuần biệt tăm, không
một cú điện thoại hay 1 cái mess, nó bật nick yahoo nhưng invisible nó
cũng chẳng thấy nick a sáng. Nó là người chấp
nhận mọi việc một cách dễ dàng dù sự việc có tồi tệ đến thế nào nó cũng
sẽ chẳng bgiờ yếu đuối, chịu rơi một giọt nước mắt nào hết, vì nước mắt
rơi nó cho đó là một việc thật sự rất tồi tề và đáng khinh, nó và những
suy nghĩ tuổi mười bẩy thật buồn cười. Nó đúng là trẻ con thật đấy, sau
ba tuần có thể anh và người yêu cũ quay lại với nhau, nó đã nghe qua
một ít về người yêu cũ của anh, nó chẳng tức chẳng suy nghĩ nhiều về họ
nó vẫn lại tiếp tục sống những ngày tiếp theo chẳng lo lắng, chẳng hồi
hộp hay suy tư và tưởng tượng nữa...........nó cứ ngủ hoài, nó mong sao
cho có một người nào đó kéo nó đi sâu vào giấc ngủ mãi để mỗi tối nó
khỏi phải ôn lại những hình ảnh đẹp đẽ xưa kia trong tâm trí.
Một buổi tối nó đang lăn lóc, quay ngang quay ngửa, nửa tỉnh nửa mơ đột
nhiên nó nghe thấy tiếng chuông Đt quen thuộc nó nhấc lên nói một hồi
nó hỏi thăm ngày hôm nay của anh ra sao, dạo này anh sao thế, không
thấy liên lạc với nó ....nó chờ câu trả lời một lúc điện thoại vẫn im
ắng rồi nó nhìn vào màn hình, thật không thể tin nổi chẳng có cuộc gọi
nào cả đành lòng nó lại nằm thiếp đi trong sự cố gắng hết mình truy tìm
giấc ngủ ngàn vàng. Sáng đã 10 giờ hơn rồi, mắt nó cuồng thâm lên như
bị một nữ võ sĩ quyền anh hạ gục cách đây mấy tuần rồi vậy, gió ngoài
trời hôm nay thổii mạnh lắm, ngoài cửa sổ tiếng
gió rít luồn qua những khẽ lá kêu xào xạc bằng một thứ tiếng kêu rợn
người lẫn với tiếng một chú mèo mướp kêu thảm thiết cạnh bên hiên nhà
nó, chắc có lẽ người chủ của nó đã khóa trái của lại rồi đi làm ngay
khôg biết sự hiện diện diện có mặt của chú mèo đáng thươg này, cũng
giống như mọi ngày vậy. Gió cuốn bụi mù bật tung cả một cái mái tôn của
nhà hàng xóm lên, bất chợt tiếng điện thoại của một số lạ reo lên,nó bị
giật mình và bực tức khi nó phải mệt mỏi duỗi chân duỗi tay đi tìm con dế bị quăng quật khắp nơi trên chiếc giường rộng bát
ngát không thừa một khoảng trống bé tý nào cả. Chiếc giường của nó như
một chiến trường toàn những gấu bông, quần áo và cuốn sổ nhật ký hàng
ngày nó luôn viết cộng thêm vài quyển truyện yêu thích của nó sau một
đêm cố chợp mắt. Chiếc dế nằm sâu dưới chăn ở cuối giường, các cơ tay
của nó vì phải hoạt động dưới sự điều khiển chủa chí óc không muốn chút
nào nên nó thấy mình sẽ phát ra những âm thanh ngao ngán chẳng khác gì
chú mèo đang run rẩy ở ngoài kia khi nghe điện thoại mất.
-Alo, ai đấy ạ?
-Ngọc à, a đây chiều ngọc rỗi không mình đi xem phim?
- Dạ vâng.
Câu
trả lời cho những hành động biệt tăm đây, đáng nhẽ ra nó phải tức tối,
hằn học chứ, thế này thực quá nhẹ nhàng, nó chẳng bgiờ tỏ ra tức tối
với bất kì người con trai nào cả, có chuyện gì với nó rồi vậy, trí não
nó bị tẩy những cái cảm giác gọi là ghen tức rồi hay sao? Nó phải thể
hiện mình cáu đi chứ, các bạn nó nói đúng về nó ư?
Buổi
chiều, hết mưa hết gió bão hết những nghi vấn trong lòng, nó gạt bỏ mọi
sự sang một bên, đi đi chơi vui vẻ với a, anh chia sẻ cho nó những đồng
tiền cổ Canada rồi ngày hôm sau anh tặng nó một chiếc nhẫn của bà ngoại
anh tặng cho anh, rồi những buổi chiều khác nó chốn đi chơi với a đi ăn
rồi đi xem phim, nó và anh trao nhau nụ hôn thắm thiết khi xem phim
hành động và phim hài, nó và anh mải miết bên nhau cuộn chặt lại không
rời, vòng tay nó dù bé nhưng cũng đủ ôm hết vòng eo của anh, nó hay
trêu anh là cơn nhợn béo dễ thương nhất của nó, nó thích cảm giác khi
ngịch bụng của anh và ngịch tóc anh, ở bên anh nó thấy an tâm và cực kì
bình yên. Một buổi chiều tà nắng dịu nhẹ trên khắp phố phường Hà Nội,
cơn gió nhẹ từ hồ Gươm thổi nhẹ, mơn trớn lùa sâu vào mái tóc dài của nó đem theo làn hương nứoc trong mát từ nước hồ phảng phất đem theo cả mùi từ anh quyện lẫn thứ nước
hoa ngọt ngào nồng nàn của Burrbery Brit nó đang dùng, tất cả những mùi
thơm đấy đặc trưng của niềm khao khát hạnh phúc, một hạnh phúc giản đơn ngọt
ngào êm dịu đến với nó. Bàn tay búp măng trắng nõn của nó lùa sâu vào
thân thể anh, nó hôn anh từ sau và khẽ cắn nhẹ nên bờ vai chắc chắn và
bình yên của anh, nó làm a giật mình khi đang tập chung nhìn đường hoặc
chắc hẳn a đang suy tư gì đấy, anh quay ra và làm nó bối rối khi ánh
mắt anh và nó chạm vào nhau. Anh quay đi thôi không nhìn mắt nó nữa,
anh nói anh “xin lỗi” sau sự im lặng và cho qua mọi chuyện của nó, nó
ngạc nhiên và không tỏ ra trong lời nói của mình, nó lắng nghe và nó
biết là nó đóan đúng, rằng anh và chị người yêu cũ đã gặp nhau trong 4
tuần đấy, nó chẳng quan tâm trong 4 tuần anh và chị ý làm những gì,
điều nó quan tâm bgiờ là anh là quyết định của anh, nó nuốt từng câu
nói của anh vào trong tâm trí nó, đầu óc nó đang chuẩn bị cho việc sẽ
phải diễn dịch từng ý nghĩa trong lời nói của anh. Nó lại im lặng khi
nghe a nói xong rồi anh đặt tay lên tay nó và nói “ mọi chuyện đã giải
quyết xong, bgiờ anh Linh chỉ nghĩ tới Ngọc thôi”, trong đầu nó thầm
nghĩ ừm được vậy thì tốt quá, anh vẫn là con trai mà em sẽ nghe anh và
em không tin ai đâu......Từng ngày trôi qua nó và anh vẫn đi chơi vẫn có
những kỉ niệm đối với nó là vô vàn hạnh phúc nó cảm thấy hài lòng với
cuộc sống của nó nhưng những suy tư trong lòng nó không thể trối bỏ sự
thật là nó biết nó không đem đến được nhiều thứ cho anh, ngay cả câu
nói nó yêu anh cũng chẳng nói được, a trách nó chẳng còn quan tâm đến
anh như trước nữa nó dành nhiều thời gian cho bạn bè quá mà thực chất
bạn bè còn chê nó lạnh nhạt, ngoài đi với anh nó toàn ở nhà đôi lúc con
bạn thân nhất rủ nó đi nó mới đi. Nó không biết từ khi nào nó và a bị
một bức tường vô hình ngăn cản, gần đến ngày anh đi xa nó, làm sao nó
có thể biết đó cũng sẽ là ngày anh và nó sẽ xa nhau thật sự xa nhau mãi
mãi vì trái tim anh sẽ mãi không kề sát đến với
nó như lúc ban đầu nữa mà sẽ ở gần trái tim một người khác, không giành
cho nó. Anh là điều tốt đẹp nhất với nó, nó đã đẩy anh ra xa, lúc anh
cần nó nhất là lúc nó trốn chạy anh như một kẻ hèn yếu, nó yêu anh
nhưng nó không thể và khong dám nói trái tim của anh và nó là của nhau,
cùng chung nhịp đập trái tim, nó mạnh mẽ thế để làm gì, mạnh mẽ để nói
những điều cay đắng với anh ư? Cái tôi của nó cao hơn cả vũ trụ nó đau
buồn vì mất mát vì những người xung quanh gần bỏ xa nó như con bạn thân
của nó, nó phải mất một thời gian rất lâu mới nhận ra điều đấy, không
phải chính nó tự nhận ra mà vì một người khác, một người nó khinh bỉ và
thương hại hết sức. Nó cảm thấy ghê tởm với người con trai ấy, nó bị
dày xéo lương tâm, trí não nó phải căng thẳng khi phải giải quyết những
rắc rối do chính nó tạo ra. Nó nhận ra thật nhiều sau những thất bại,
nó tin vào nhân quả, có một điều chắc chắn rằng nó sẽ không bao giờ muốn làm tổn thương bất ai, sau này và mãi mãi.
Nó
tự coi nó là nó mạnh mẽ đến điên cuồng sau khi nó vượt qua được những
nỗi đau kinh khủng đấy. Mỗi nỗi đau tưởng chừng như nhỏ bé nhưng chúng
sẽ tấn công vào chỗ không thể nào ngờ được trong trái tim nó, mọi người
biết nó đau nhiều lắm, nó thản nhiên mở một nụ cười và luôn nói" Yên
tâm đi, buồn mãi sao được, nó chẳng đáng để tao buồn, tao quên nhanh
lắm, quên từ lâu lắm rồi" nó cố tỏ ra như thế để mọi người không bị sự
buồn chán của nó bao phủ nên tâm trí nhưng trước khi đi ngủ rồi làm mọi
thứ có bao giờ nó không nghĩ đến điều đó đâu, nỗi đau dường như đã quen
thuộc với nó rồi. Nó giết thời gian bằng cách online, nghe nhạc bất
chợt nó thấy mắt mình ươn ướt, nó ngẩng cao đầu nhìn lên trần nhà, bờ
môi nó cảm thấy mặn mặn và khô đắng khi nhìn thấy nick anh sáng, tim nó
bắt đầu đập rộn ràng, bàn tay nó đi tìm những nút ân trên bàn phím để
được nói chuyện với anh, đến với anh bằng ngôn từ theo nó cảm nhận .
Ôi! giá mà anh ở bên nó thật sự, chưa bao giờ nó mong anh ở bên nó như
thế, nó khao khát được có anh bên mình được anh yêu thương như ngày
nào, làn sóng ký ức lại tràn về, nó cảm thấy nó ngu ngốc khi rời xa anh
như thế, đã có lúc nó muốn xé nát những bức hình anh và nó chụp chung
với nhau, đã có lúc nó muốn gào lên, gào và khóc thật to để lấn áp được
những nỗi đau đang hành hạ nó nhưng nó chỉ dám thút thít trong căn
phòng nhỏ bé và bật nhạc thật to, nó chỉ ôm bức ảnh vào trong lòng nó,
nó đi tìm sự giải thoát bằng cách tìm đến rượu đến thuốc lá đến những
buổi tối muộn màng mất thời gian trên nhũng quán bar đông người nhưng
cứ hễ mở miệng ra là sặc mùi khói thuốc và tiền bạc, nó thấy chán nản
bản thân nó cái cách nó quên mọi chuyện, việc đó cũng chẳng kéo dài
được bao lâu nó thấy không còn hiệu quả nữa và nó không muốn con người
của nó sẽ biến thành một người khác. Nó và anh nói chuyện nó cảm thấy
cách nó nói còn lạnh giá và hời hợt hơn cái cách nó đối sử với anh ngày
xưa, nó đau đớn tộn cùng trong tim, nó trách bản thân nó vì đã làm thế
với anh và bây giờ nó đang phải chịu những hậu quả. Còn anh thì vẫn
luôn nhẹ nhàng và ân cần với nó, giờ đây anh coi nó như một đứa em gái,
nó còn chẳng biết mình có hài lòng với chức vị mới này hay không, nhưng nó đã âm thầm lặng lẽ coi nó là như thế, anh đã quyết định rồi mà..........
Chatboard (5)